Không chỉ là đòn quân sự, vụ không kích 50 mục tiêu trên đảo Kharg là tối hậu thư của ông Trump: Tehran phải nhượng bộ hoặc chứng kiến huyết mạch kinh tế biến thành đống đổ nát, buộc Iran phải nhượng bộ trên bàn đàm phán.
Dù là một thực thể địa lý nhỏ bé, đảo Kharg lại giữ vai trò then chốt trong cấu trúc năng lượng toàn cầu, qua đó trở thành tâm điểm cơn khủng hoảng Vịnh Ba Tư.
Ngày 7/4, Mỹ đã tiến hành đợt không kích vào hơn 50 mục tiêu quân sự và cả cảng xuất khẩu dầu mỏ quan trọng của Iran trên đảo Kharg.
Quyết định này của chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump được đánh giá là không chỉ mang ý nghĩa quân sự đơn thuần, mà còn phản ánh một tính toán địa chiến lược sâu rộng: gây sức ép tối đa lên huyết mạch kinh tế của Iran.
Thông điệp đưa ra là không thể nhầm lẫn: Washington duy trì khả năng biến đảo Kharg thành đống đổ nát bất cứ lúc nào nếu Tehran không mở lại Eo biển Hormuz, Middle East Monitor nhận định.
Canh bạc địa chính trị
Ngòi nổ trực tiếp của cuộc leo thang xuất phát từ việc Tehran áp đặt các hạn chế lưu thông tại Eo biển Hormuz - tuyến vận tải chiếm gần 20% lưu lượng dầu mỏ toàn cầu. Động thái yêu cầu phí quá cảnh và đảm bảo an ninh từ Iran nhanh chóng vấp phải phản ứng mạnh mẽ từ Washington.
Trong bối cảnh đó, đảo Kharg - nơi xử lý phần lớn xuất khẩu dầu của Iran - trở thành mục tiêu không thể tránh khỏi. Giới phân tích cho rằng việc làm tê liệt đảo Kharg đồng nghĩa với việc bóp nghẹt nguồn thu ngoại tệ chủ lực của Tehran.
Các cuộc không kích do Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) tiến hành vào giữa tháng 3 được mô tả là "mạnh mẽ nhưng có kiểm soát". Hơn 90 mục tiêu quân sự bị phá hủy trong vòng hai giờ, song hệ thống dầu khí quan trọng như đường ống, bể chứa và cảng xuất khẩu vẫn được giữ nguyên.
Ông Trump biện minh cho quyết định này là nhằm tránh gây thiệt hại lâu dài, đòi hỏi nhiều năm tái thiết. Tuy nhiên, thông điệp chiến lược lại rất rõ ràng: Mỹ có khả năng phá hủy hoàn toàn Kharg nếu Iran không nhượng bộ.

Đảo Kharg đóng vai trò then chốt trong hệ thống khai thác và xuất khẩu dầu của Iran. Ảnh: Reuters.
Cách tiếp cận này được nhiều chuyên gia gọi là "ngoại giao cưỡng ép" - kết hợp giữa sức mạnh quân sự và áp lực kinh tế để buộc đối phương quay lại bàn đàm phán. Trong trường hợp này, mục tiêu của Washington là yêu cầu Tehran từ bỏ chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo.
Tuy nhiên, chính sự tinh vi của chiến lược này lại đi kèm với rủi ro mang tính hệ thống. Một sai lệch trong tính toán có thể kích hoạt chuỗi phản ứng dây chuyền, không chỉ trong khu vực mà trên toàn cầu.
Các nhà quan sát cảnh báo rằng việc đặt nền kinh tế Iran vào "tình trạng con tin chiến lược" có thể dẫn đến phản ứng cứng rắn hơn từ Tehran thay vì sự nhượng bộ. Điều này làm gia tăng nguy cơ chuyển từ xung đột giới hạn sang chiến tranh tiêu hao kéo dài.
Khi đó, đảo Kharg không chỉ là một mục tiêu quân sự, mà trở thành biểu tượng của thế cân bằng mong manh giữa sức ép và leo thang.
Cú sốc địa kinh tế và hệ lụy toàn cầu
Vai trò của đảo Kharg trong hệ thống năng lượng toàn cầu là không thể thay thế trong ngắn hạn. Đây là cảng duy nhất của Iran có khả năng tiếp nhận tàu chở dầu siêu lớn, phục vụ xuất khẩu sang các thị trường châu Á.
Các phương án thay thế như cảng Jask chỉ đạt công suất khoảng 300.000 thùng/ngày - quá nhỏ so với năng lực của đảo Kharg. Những cơ sở khác như Lavan hay Sirri chỉ mang tính hỗ trợ, thiếu hạ tầng và độ sâu cần thiết, Middle East Monitor nhận định.
Do đó, bất kỳ gián đoạn nào tại Kharg đều tương đương với việc gần như đình trệ hoàn toàn việc xuất khẩu dầu của Iran, kéo theo sụt giảm mạnh nguồn thu ngân sách nhà nước.
Tác động không dừng lại ở Iran. Trung Quốc, vốn là quốc gia nhập khẩu phần lớn dầu từ Kharg, sẽ buộc phải tìm nguồn thay thế trên thị trường mở, từ đó đẩy giá năng lượng toàn cầu tăng cao.
Các chuyên gia cảnh báo rằng giá xăng tại Mỹ có thể vượt mốc 4 USD/gallon, tạo áp lực chính trị đáng kể trong bối cảnh cuộc bầu cử giữa kỳ đang đến gần. Đây là nghịch lý địa kinh tế: biện pháp nhằm gây sức ép lên Iran có thể quay ngược tác động đến chính người tiêu dùng Mỹ.
Hiệu ứng lan tỏa còn chạm đến các ngành công nghệ cao. Nguồn cung năng lượng ổn định và khí heli từ khu vực Vịnh Ba Tư đóng vai trò quan trọng trong sản xuất chất bán dẫn và vận hành trung tâm dữ liệu.
Một cú sốc năng lượng có thể làm gia tăng chi phí điện, từ đó làm chậm tiến trình phát triển trí tuệ nhân tạo và các công nghệ mũi nhọn khác. Điều này cho thấy xung đột tại đảo Kharg có thể ảnh hưởng đến cả cấu trúc đổi mới toàn cầu.
Iran biến đảo Kharg thành pháo đài
Trước nguy cơ bị tấn công, Iran đã triển khai một chiến lược phòng thủ phi đối xứng mang tên "Mosaic", dựa trên các đơn vị phân tán và linh hoạt. Trên đảo Kharg, lực lượng từ 30.000 đến 40.000 người được bố trí, bao gồm cả Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) và lao động dân sự, theo Middle East Monitor.
Trọng tâm của hệ thống phòng thủ là các công nghệ chi phí thấp nhưng hiệu quả cao, đặc biệt là drone cảm tử và máy bay không người lái điều khiển qua góc nhìn thứ nhất (drone FPV).
Những vũ khí này được lưu trữ trong các hầm ngầm, tạo thành mạng lưới khó phát hiện. Trong kịch bản đổ bộ, lực lượng Mỹ có thể phải đối mặt với các đợt tấn công bằng những "đàn drone".
Bên cạnh đó, Iran còn triển khai dày đặc các hệ thống phòng không vác vai (MANPADS), nhằm hạn chế ưu thế không quân tầm thấp của Mỹ. Hệ thống phòng thủ còn bao gồm mìn, thủy lôi và các chướng ngại vật ven biển.
Yếu tố địa lý cũng đóng vai trò quyết định. Khoảng cách chỉ 26 km từ đất liền của đảo Kharg cho phép Iran hỗ trợ hỏa lực trực tiếp bằng pháo binh và tên lửa, biến hòn đảo này thành một "vùng tiêu diệt" theo cách gọi của giới quân sự.
Dù Mỹ có thể chiếm đảo bằng lực lượng từ 5.000 đến 7.500 lính thủy đánh bộ, thách thức lớn nhất nằm ở việc duy trì kiểm soát. Hoạt động tiếp tế sẽ liên tục bị đe dọa bởi các cuộc tấn công từ đất liền.
Các mô hình dự báo cho thấy nguy cơ thương vong cao, đặc biệt trong giai đoạn đầu chiếm đóng. Một đòn tấn công thành công vào vị trí đóng quân có thể gây tác động chính trị nghiêm trọng tại Mỹ.
Hơn nữa, việc kiểm soát đảo Kharg không đồng nghĩa với việc kiểm soát eo Hormuz. Iran vẫn có nhiều phương thức khác để gián đoạn vận tải, từ các đảo lân cận đến hoạt động phá hoại dưới nước.
Trong kịch bản xấu nhất, Tehran có thể phá hủy chính hạ tầng dầu khí của mình, đẩy thế giới vào một cuộc khủng hoảng năng lượng kéo dài. Điều này đặt ra câu hỏi căn bản về giới hạn của sức mạnh quân sự trong việc giải quyết các xung đột mang tính địa kinh tế.
VietBF@ sưu tập