Giá dầu tăng vọt giữa tối hậu thư và nguy cơ leo thang chiến tranh
Giữa bầu không khí đặc quánh mùi thuốc súng và những đòn đấu trí căng như dây đàn, giá dầu thế giới lại một lần nữa nhảy múa theo nhịp chiến sự Trung Đông. Brent – chuẩn dầu toàn cầu – đã vượt mốc 110 USD/thùng, trong khi WTI của Mỹ cũng leo lên khoảng 113 USD/thùng. Tuy mức tăng trong ngày chỉ quanh 0,3%, nhưng điều đáng nói không nằm ở con số, mà nằm ở tâm lý thị trường: nỗi sợ hãi.
Chỉ một cái “chốt chặn” eo biển Hormuz cũng đủ khiến cả thế giới rung chuyển. Đây là huyết mạch vận chuyển khoảng 1/5 lượng dầu toàn cầu, và việc tuyến đường này bị gián đoạn chẳng khác nào bóp nghẹt nguồn oxy của nền kinh tế thế giới.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đưa ra tối hậu thư: nếu Iran không mở lại eo biển trước 8 giờ tối thứ Ba (giờ ET), Mỹ sẽ gia tăng tấn công, thậm chí phá hủy cơ sở hạ tầng trọng yếu của Iran. Một lời cảnh báo mang tính bước ngoặt, cho thấy Washington không còn đặt ưu tiên vào việc kết thúc chiến tranh nhanh chóng, mà chuyển sang gây áp lực tối đa. Iran cứng rắn đáp trả, kêu gọi “lá chắn người sống” bảo vệ nhà máy điện
Trái với kỳ vọng về một sự nhượng bộ, Tehran lại chọn con đường đối đầu. Một bộ trưởng Iran kêu gọi thanh niên tạo “chuỗi người sống” bao quanh các nhà máy điện – một hành động mang tính biểu tượng nhưng cũng đầy rủi ro.
Việc kêu gọi dân thường bảo vệ cơ sở hạ tầng có thể biến những địa điểm này thành tâm điểm của thảm họa nhân đạo nếu bị tấn công.
Trong khi đó, Israel cũng phát đi cảnh báo khẩn, yêu cầu người dân Iran tránh xa hệ thống đường sắt trong 12 giờ, cho thấy nguy cơ các đòn đánh vào hạ tầng giao thông đang cận kề.
Thực tế quân sự: “xóa sổ Iran trong một đêm” là điều gần như không thể
Tổng thống Trump từng tuyên bố có thể “xóa sổ toàn bộ Iran trong một đêm”, nhưng các chuyên gia quân sự lại nhìn nhận hoàn toàn khác.
Theo phân tích giả định:
– 6 máy bay tàng hình B-2 có thể mang tổng cộng 96 bom JDAM mỗi phi vụ
– Nếu bay 2 lượt/ngày: khoảng 192 quả bom
– 40 tiêm kích F-15 (Mỹ–Israel): thêm khoảng 240 quả
→ Tổng cộng khoảng hơn 300 quả bom
Nghe có vẻ nhiều, nhưng so với hàng trăm nhà máy điện và hàng trăm nghìn cây cầu của Iran, con số này chỉ như “muối bỏ biển”.
Chưa kể, các mục tiêu như nhà máy điện thường được gia cố bằng bê tông cốt thép, cần độ chính xác cực cao mới có thể gây thiệt hại đáng kể. Như chuyên gia Peter Layton nhận định: phá hủy hoàn toàn là điều rất khó, nhưng gây tê liệt từng phần thì hoàn toàn có thể.
Một tên lửa vài chục nghìn USD hạ máy bay triệu đô: bài học cay đắng
Một trong những diễn biến gây chấn động là việc tiêm kích F-15E của Mỹ bị bắn rơi bởi tên lửa vác vai – loại vũ khí có giá chỉ vài chục nghìn USD.
Đây là lần đầu tiên một chiếc F-15 bị hạ bởi hỏa lực đối phương. Điều đáng nói hơn: trong chiến dịch giải cứu phi công, Mỹ còn mất thêm A-10, hai máy bay đặc nhiệm MC-130J và ít nhất một trực thăng.
Tổng thiệt hại lên tới hàng trăm triệu USD – đổi lại chỉ là một hệ thống MANPADS nhỏ gọn, có thể giấu trong cốp xe.
Những loại tên lửa như Strela, Igla hay Misagh của Iran đang trở thành “sát thủ thầm lặng”, đặc biệt nguy hiểm với các máy bay bay thấp.
“Kiến nhỏ mà khoét đê to” – chiến tranh hiện đại đang chứng minh rằng vũ khí rẻ tiền nhưng hiệu quả cao có thể làm thay đổi cán cân chiến trường.
Ngoại giao chạy đua với thời gian: Pakistan, Ai Cập vào cuộc
Giữa khói lửa chiến tranh, những nỗ lực ngoại giao vẫn âm thầm diễn ra. Pakistan nổi lên như một “người hòa giải”, phối hợp với Ai Cập và các quốc gia trong khu vực để thúc đẩy đàm phán.
Các cuộc trao đổi ngoại giao đang tiến tới “giai đoạn nhạy cảm”, nhưng chưa có đột phá. Đề xuất ngừng bắn 45 ngày đã bị cả hai bên bác bỏ – Mỹ cho rằng chưa đủ, Iran thì lo ngại đối phương lợi dụng thời gian để tái chuẩn bị.
Tranh cãi pháp lý: tấn công hạ tầng dân sự có phải tội ác chiến tranh?
Một điểm nóng khác là vấn đề pháp lý quốc tế. Theo Công ước Geneva, các cơ sở thiết yếu cho dân thường như điện, nước, giao thông không được phép trở thành mục tiêu quân sự – trừ khi có mục đích quân sự rõ ràng.
Tuy nhiên, tuyên bố của ông Trump về việc “phá hủy toàn bộ nhà máy điện và cầu cống” đã làm dấy lên lo ngại nghiêm trọng.
Nhiều chuyên gia luật quân sự cho rằng nếu thực hiện đúng như lời nói, đây có thể bị xem là tội ác chiến tranh.
Dù Nhà Trắng khẳng định luôn tuân thủ luật quốc tế, nhưng thực tế chiến trường thường không đơn giản như lời tuyên bố.
Thị trường toàn cầu chao đảo: chứng khoán và dầu mỏ giằng co
Các thị trường tài chính phản ứng khá “lưỡng lự”:
– Châu Á tăng nhẹ, nhưng Hong Kong giảm
– Châu Âu mở cửa trong sắc xanh
– Hợp đồng tương lai Mỹ lại báo hiệu giảm điểm
Giới đầu tư đang đứng giữa hai kịch bản:
Leo thang chiến tranh → dầu tăng mạnh, kinh tế chịu áp lực
Đàm phán thành công → thị trường hồi phục
Một chuyên gia kinh tế nhận định: Trump có thể tìm cách rút khỏi chiến tranh nhưng vẫn “giữ thể diện chiến thắng”. Điều này khiến nguy cơ leo thang ngắn hạn rất cao – nhưng không nhất thiết dẫn đến một cuộc chiến kéo dài.
Nếu bị bóp nghẹt, giá dầu có thể vượt xa 120 USD, kéo theo lạm phát, khủng hoảng năng lượng và bất ổn lan rộng. Chiến tranh, ngoại giao, kinh tế – tất cả đang đan xen như một bàn cờ khổng lồ, nơi mỗi nước đi đều có thể thay đổi cục diện thế giới.
Tỷ lệ người Mỹ gia nhập nhóm trung lưu khá giả tăng mạnh, cho thấy mức sống của tầng lớp này đang cải thiện rõ rệt sau nhiều thập kỷ.
Randy Shilling, 58 tuổi, từng tốt nghiệp Đại học Texas A&M ở bang Texas với tấm bằng kỹ sư dầu khí. Trong 10 năm đầu sự nghiệp, ông sống trong căn hộ đi thuê và thường phải cân nhắc chi tiêu cho các kỳ nghỉ.
Bước ngoặt đến khi ngoài 30 tuổi, ông nhận việc tại một nhà máy hóa chất với mức lương cao hơn khoảng 15%, kèm tiền thưởng, giúp cuộc sống dễ thở hơn. Cùng thời điểm đó, ông mua một ngôi nhà nằm trên sân golf ở vùng ngoại ô Humble, thành phố Houston.
Sau đó, ông liên tiếp được thăng chức, tăng lương và tích lũy được hơn 3 triệu USD cho quỹ hưu trí. Song Shilling không nhận ra mình đã bước vào nhóm trung lưu khá giả.
"Tôi vẫn nghĩ mình chỉ là người bình thường. Tôi không cần xe sang hay TV đắt tiền. Nhưng khi muốn thứ gì, tôi có thể mua được", Shilling nói.
Gia đình ông Shilling tại nhà riêng ở Humble, Texas. Ảnh: WSJ
Theo một nghiên cứu mới của Viện Doanh nghiệp Mỹ (AEI), trong 50 năm qua, mức sống của các gia đình Mỹ đã tăng đáng kể trên toàn bộ các nhóm thu nhập. Nghiên cứu của AEI chia các hộ gia đình theo 5 nhóm, gồm nghèo hoặc cận nghèo, trung lưu thấp, trung lưu cốt lõi, trung lưu khá giả và giàu.
Chưa có định nghĩa cụ thể về tầng lớp trung lưu hay trung lưu khá giả ở Mỹ bởi mức thu nhập được coi là "cao" ở một thành phố có thể chỉ là "khiêm tốn" ở thành phố khác.
Song báo cáo của AEI, do Stephen Rose và Scott Winship thực hiện, phân loại một gia đình ba người có thu nhập 133.000-400.000 USD (tính theo giá trị năm 2024) là tầng lớp trung lưu khá giả. Hộ có mức thu nhập trên mức này sẽ được xếp vào nhóm giàu. Phân tích này chỉ xem xét thu nhập, không tính đến tài sản như cổ phiếu hay bất động sản.
Hiện tỷ lệ hộ gia đình thuộc nhóm trung lưu khá giả đã tăng từ 10% năm 1979 lên khoảng 31% vào năm 2024, theo AEI. Sử dụng phương pháp tính khác, Trung tâm Nghiên cứu Pew cũng ghi nhận xu hướng tương tự khi tỷ lệ người Mỹ thuộc nhóm thu nhập cao tăng từ 11% lên 19% trong giai đoạn 1971-2023.
"Nhìn chung mức sống của người Mỹ đã cải thiện, nhưng thu nhập của các hộ khá giả tăng nhanh hơn đáng kể so với phần còn lại", Richard Fry, nhà nghiên cứu cấp cao tại Pew, cho biết.
Các tác giả nhận thấy ngày càng nhiều gia đình ở Mỹ được xếp vào hai nhóm có thu nhập cao nhất, trong khi số gia đình thuộc ba nhóm dưới đang giảm đi.
Theo báo cáo của AEI, năm 2024, khoảng 19% các gia đình Mỹ được coi là "nghèo hoặc cận nghèo", giảm so với khoảng 30% vào năm 1979. Báo cáo định nghĩa nhóm này là các gia đình ba người có thu nhập từ 40.000 USD trở xuống.
Theo nhà kinh tế Scott Winship, một phần lý do nhóm thu nhập cao mở rộng là nhờ mức lương tăng nhanh hơn tốc độ lạm phát, đặc biệt ở những người lao động có bằng đại học.
Một phân tích năm 2021 của Rose khi làm tại Viện Đô thị cho thấy 55% người có bằng cử nhân và 68% người có bằng sau đại học thuộc nhóm trung lưu khá giả hoặc giàu.
Các cặp vợ chồng hoặc sống chung cũng có khả năng gia nhập nhóm này cao hơn, một phần vì có hai nguồn thu nhập và có thể chia sẻ chi phí sinh hoạt. Phân tích của Viện Đô thị cho thấy hơn 80% người thuộc nhóm trung lưu khá giả và giàu sống trong các hộ gia đình có hai người trưởng thành.
Sau khi tốt nghiệp đại học năm 2015, Gabriel Martinez bắt đầu làm việc trong lĩnh vực logistics với mức lương 50.000 USD mỗi năm. Hiện người đàn ông 34 tuổi này làm cho một công ty công nghệ lớn với thu nhập khoảng 180.000 USD mỗi năm, chưa kể các khoản tiền và cổ phiếu thưởng đi kèm.
Martinez từng phải vay mượn để mua một chiếc xe đắt tiền, trong khi vợ anh, Anna, cũng vay hơn 100.000 USD để theo học chương trình thạc sĩ. Anh sau đó đổi sang một chiếc xe bình dân hơn và hai người cũng phải cắt giảm các khoản chi tiêu như ăn nhà hàng hay mua quần áo, để dành tiền trả nợ.
Nhưng sau vài năm, với mức lương cải thiện, họ đã tích lũy được một khoản dự phòng và sở hữu căn nhà rộng 158 m2 tại Boerne, bang Texas.
Tuy nhiên, thu nhập cao hơn không đồng nghĩa với cảm giác giàu có. Lạm phát kéo dài cùng chi phí thiết yếu tăng mạnh trong vài năm qua khiến nhiều gia đình, kể cả nhóm thu nhập cao, vẫn phải cân nhắc kỹ các khoản chi lớn. Khảo sát cho thấy khoảng 90% người Mỹ cho biết họ đang chịu tác động từ cuộc khủng hoảng chi phí sinh hoạt, theo Study Finds.
Theo dữ liệu từ Bankrate, giá bán trung vị của một căn nhà đã qua sử dụng tại Mỹ hiện gần 400.000 USD. Học phí đại học trung bình cũng rơi vào khoảng 38.000 USD mỗi năm.
Laura Shields, 46 tuổi sống ở bang New Jersey, cho biết bà chỉ mới cảm thấy tài chính dư dả hơn kể từ sau đại dịch Covid-19. Bà và chồng kiếm khoảng 240.000 USD mỗi năm, giúp họ có thể thanh toán nợ thẻ tín dụng, tích lũy một khoản tiết kiệm hay chi trả khoản phát sinh ngoài dự kiến.
Tuy nhiên, khi con trai cả sắp vào đại học, họ lo ngại có thể phải vay nợ để trang trải học phí cho con. "Tôi đang cố gắng để không lo nghĩ quá nhiều về điều đó," Shields nói.
Với gia đình Shilling, tổng thu nhập của hai vợ chồng ông vào khoảng 220.000 USD mỗi năm. Điều này giúp cuộc sống của ông tốt hơn so với thời cha mẹ, những người không học đại học. Tuy nhiên, ông không chắc con trai Blake, 23 tuổi, có thể duy trì đà đi lên đó.
"Tôi nghĩ thế hệ con cháu chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn," ông nói, nhắc tới chi phí sinh hoạt ngày càng cao.
Một nghị sĩ Dân chủ tại Hạ viện cho biết sẽ đệ trình các điều khoản luận tội Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth vì cách ông xử lý các hoạt động quân sự của Mỹ tại Iran.
Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ Pete Hegseth trong cuộc họp báo cùng Tổng thống Trump, ngày 6/4. (Ảnh: AP)
Ông Hegseth đang trở thành là mục tiêu hàng đầu của đảng Dân chủ, sau khi Bộ trưởng An ninh Nội địa Kristi Noem và Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi rời vị trí.
Các cuộc thăm dò cho thấy ông Hegseth là một trong những thành viên nội các hiện tại ít được ủng hộ nhất, trong bối cảnh cuộc chiến với Iran đang diễn biến cực kỳ bất lợi với Mỹ.
Nhà Trắng và Lầu Năm Góc chưa phản hồi đề nghị bình luận.
Nghị sĩ Yassamin Ansari cho biết trong một tuyên bố, rằng bà sẽ đệ trình các điều khoản luận tội ông Hegseth vào tuần tới, cho rằng ông “liên tục vi phạm lời tuyên thệ nhậm chức và nghĩa vụ hiến định”.
“Việc ông Hegseth liều lĩnh đặt các quân nhân Mỹ vào tình thế nguy hiểm và những tội ác chiến tranh lặp đi lặp lại… là cơ sở để luận tội và cách chức”, nữ nghị sĩ đứng đầu nhóm nghị sĩ Dân chủ khóa mới tại Hạ viện nhấn mạnh.
Bà Ansari, một người Mỹ gốc Iran, cũng kêu gọi nội các sử dụng Tu chính án thứ 25 để có biện pháp với Tổng thống Donald Trump vì những “phát ngôn mất kiểm soát” về cuộc chiến.
Bà dẫn lại bài đăng trên Truth Social của ông Trump ngày 5/4 gửi tới các lãnh đạo Iran: “Hãy mở cái eo biển (Hormuz) chết tiệt đó đi, nếu không các người sẽ sống trong địa ngục cứ chờ mà xem!”.
Tại cuộc họp báo ngày 6/4, ông Trump tuyên bố Iran có thể bị “xóa sổ” chỉ trong 1 đêm, “và đêm đó có thể là đêm mai”, nghĩa là đêm 7/4. Ông đe doạ sẽ phá hủy các nhà máy điện và cầu của Iran, đồng thời gạt bỏ những lo ngại rằng hành động như vậy có thể cấu thành tội ác chiến tranh hoặc làm mất lòng 93 triệu người dân Iran.
“Tu chính án thứ 25 tồn tại là có lý do; nội các của ông ấy nên sử dụng nó. Số phận của binh sĩ Mỹ, người dân Iran và nền tảng của hệ thống toàn cầu của chúng ta đang bị đe dọa”, bà nói.
Với việc đảng Cộng hòa kiểm soát cả 2 viện Quốc hội và cần 2/3 nghị sĩ Thượng viện đồng ý để có thể luận tội một quan chức hành pháp, nỗ lực của bà Ansari gần như không có cơ hội thành công.
Cũng không có khả năng thực tế nào cho thấy nội các của ông Trump - vốn gồm nhiều người trung thành - sẽ viện dẫn Tu chính án thứ 25.
Bà Ansari không phải là nghị sĩ Dân chủ đầu tiên đề xuất luận tội ông Hegseth. Dân biểu Shri Thanedar kiến nghị các điều khoản luận tội người đứng đầu Lầu Năm Góc từ năm ngoái, nhưng đến nay vẫn chưa thúc đẩy việc bỏ phiếu về đề xuất này.
Ngày 7/4, Iran cho biết muốn chấm dứt chiến tranh lâu dài với Mỹ và Israel, đồng thời phản đối áp lực yêu cầu mở lại eo biển Hormuz.
Không muốn ly dị vì sợ mất tiền nhưng lại muốn ở bên người tình trẻ, Brendan Banfield lên kế hoạch gài bẫy vợ.
Sáng 24/2/2023, Christine Banfield, điều dưỡng nhi khoa 37 tuổi, bị đâm nhiều nhát trong phòng ngủ tại nhà riêng ở khu ngoại ô Herndon, hạt Fairfax, bang Virginia. Bên cạnh cô là Joseph Ryan, 39 tuổi, bị bắn chết.
Khoảng 8h, chồng Christine là Brendan Banfield, 40 tuổi, đặc vụ Sở Thuế vụ Liên Bang (IRS), gọi 911 báo cáo cảnh tượng kinh hoàng bên trong nhà mình. Đến hiện trường, cảnh sát tìm thấy Brendan trong phòng ngủ chính, đang quỳ bên cạnh vợ, một tay đặt lên cổ cô.
Nhà chức trách tuyên bố Christine đã tử vong.
Cảnh sát tìm thấy Ryan trên một chiếc giường dành cho chó ở góc phòng. Con gái 4 tuổi của cặp vợ chồng đang ở dưới tầng hầm, không bị thương.
Juliana Peres Magalhaes, 25 tuổi, giúp việc người Brazil của gia đình Banfield, khai với cảnh sát rằng khi đang chuẩn bị đưa con gái của hai vợ chồng đến Vườn thú Quốc gia, cô nhìn thấy một chiếc SUV lạ đậu trước nhà. Vì vậy, cô đã gọi cho Brendan, lúc ấy đang ăn sáng tại cửa hàng McDonald's gần đó.
"Tôi không biết người đó là ai. Làm ơn trở về. Tôi rất sợ", Juliana kể lại lời đã nói với Brendan.
Juliana cho biết họ để bé gái dưới tầng hầm với máy tính bảng, sau đó lên tầng trên và nghe thấy những gì cô mô tả là "tiếng đánh đòn".
Trong phòng ngủ, họ nhìn thấy Christine nằm trên sàn và một người đàn ông cầm dao ở phía trên. Brendan xin người đàn ông đó bỏ dao xuống, nhưng anh ta không chịu và bắt đầu đâm Christine. "Tôi nghĩ Brendan đã bắn anh ta", Juliana nói.
Nữ giúp việc nói với cảnh sát rằng chính cô cũng đã bắn người đàn ông đó.
Brendan từ chối cung cấp lời khai cho cảnh sát.
Âm mưu của cặp tình nhân
Trong những tháng sau vụ giết người, nhà chức trách bắt đầu nghi ngờ lời khai của người giúp việc. Theo công tố viên, Ryan cầm dao còn Brendan có súng, vậy mà Ryan lại từ chối hạ vũ khí, điều đó không hợp lý.
Juliana cũng không đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho cuộc gọi 911 thứ hai được thực hiện từ điện thoại của cô ta vào sáng 24/2. Cuộc gọi đó được thực hiện 13 phút trước cuộc gọi yêu cầu cảnh sát đến nhà của Brendan, nhưng không nói gì và cúp máy chỉ sau vài giây. Dẫu vậy, điều phối viên có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn ở bên kia đầu dây.
"Một người đang bị thương, vậy mà mất đến 13 phút để thực hiện cuộc gọi khác, thật vô lý", công tố viên nói.
Juliana đã thú nhận bắn Ryan khi anh ta đang ở tư thế nằm sấp, không gây nguy hiểm, theo công tố viên. Tháng 10/2023, Juliana bị bắt và bị buộc tội giết Ryan.
Gần một năm sau, kết quả phân tích mẫu máu chỉ ra Brendan là người cầm dao trong phòng ngủ, anh ta cũng bị bắt và bị truy tố tội giết người vào tháng 9/2024. Brendan không nhận tội và bị giam giữ mà không được tại ngoại.
Juliana Peres Magalhaes (phải) và Brendan Banfield. Ảnh: Fairfax County Police Department
Juliana cũng không nhận tội giết người. Nhưng vài tuần sau khi Brendan bị bắt, cô ta đề nghị hợp tác với nhà chức trách. Trong bốn giờ thẩm vấn, Juliana kể chi tiết về chuyện ngoại tình với Brendan và kế hoạch giết người vợ bị anh ta mô tả là "lười biếng" và "không phải một người mẹ tốt".
Juliana xác nhận vụ giết người là một âm mưu lừa đảo qua mạng. Cô ta cho biết họ đã dùng máy tính xách tay của Christine, tạo một hồ sơ giả tên "Annastasia9" trên trang web chuyên về các sở thích tình dục kỳ lạ, bày tỏ mong muốn tìm kiếm một người lạ cùng thực hiện ảo tưởng tình dục bạo lực tại nhà riêng.
Juliana cho biết Brendan muốn tìm một người thích "chơi trò bạo lực" để có thể đổ lỗi cho vụ giết Christine. Ryan chính là người đó.
Theo cảnh sát, Ryan từng gặp gỡ những phụ nữ khác qua trang web nọ, nhưng được mô tả là người tôn trọng giới hạn và không bạo lực. Cảnh sát nhận định Ryan đã bị gài bẫy.
Ryan đồng ý mang còng tay, dây thừng và dao đến nhà Banfield. Brendan dự định đâm vợ mình bằng con dao đó sau khi bắn Ryan, Juliana nói với nhà chức trách.
Cô ta đồng ý nhận tội với tội danh nhẹ hơn là ngộ sát và làm chứng chống lại Brendan. Đổi lại, các công tố viên sẽ đề nghị mức án cho cô ta bằng thời gian tạm giam.
Lời khai gây sốc của giúp việc
Phiên tòa xét xử Brendan bắt đầu vào tháng 1, gần ba năm sau vụ giết Christine và Ryan. Juliana ra làm chứng cho bên công tố, kể với bồi thẩm đoàn về mối quan hệ ngoài luồng bắt đầu từ tháng 8/2022 với Brendan và kế hoạch giết Christine của anh ta.
Theo Juliana, Brendan bày tỏ mong muốn "loại bỏ" vợ vào tháng 10/2022. "Ban đầu tôi nghĩ anh ta đang nói đùa", nữ giúp việc khai trước tòa. Brendan còn nói muốn cưới Juliana và có con với cô ta, không muốn ly dị vì sợ Christine sẽ có nhiều tiền hơn mình và vì muốn giành quyền nuôi con gái.
Để thực hiện kế hoạch, cặp tình nhân mua điện thoại mới và tạo tài khoản Apple ID, Brendan kiểm tra khu phố xem có camera giám sát hay không, thay đổi thói quen buổi sáng và lắp đặt cửa sổ cách âm trước khi xảy ra vụ giết người.
Juliana khai đã giúp Brendan lừa Ryan trên trang web khiêu dâm, vun đắp mối quan hệ trong một tháng trước khi dụ nạn nhân đến nhà vào ngày 24/2/2023. Chính Brendan đã ra chỉ thị cho Ryan phải làm gì khi đến nhà, cũng chính anh ta mở sẵn cửa cho Ryan khi Christine đang ngủ trên lầu. Theo Juliana, Brendan dàn dựng như thể tình cờ bắt gặp một vụ tấn công bạo lực và bắn Ryan để tự vệ.
Sau khi bắn vào đầu Ryan, Brendan tiếp tục tấn công vợ. Christine hét lên: "Juliana, gọi 911", nữ giúp việc khai trước tòa. Juliana cho biết đã gọi nhưng cúp máy trước khi nói bất cứ điều gì theo chỉ đạo của Brendan. Sau đó, cô ta chứng kiến Brendan liên tục đâm vào mặt và cổ vợ, rồi lấy một ít máu của Christine nhỏ lên thi thể Ryan.
Sau vụ việc, Juliana chuyển đến ở trong phòng ngủ của Brendan. Các điều tra viên đã tìm thấy một bức ảnh đóng khung của cặp tình nhân trên bàn cạnh giường.
Juliana cho biết thú nhận sự thật vì cảm thấy tội lỗi và xấu hổ. "Tôi đã giấu kín sự thật trong thời gian dài, chỉ giữ kín trong lòng, điều đó quá sức chịu đựng đối với tôi, tôi không thể tiếp tục chịu đựng thêm nữa", nữ giúp việc nói.
Lời biện hộ của người chồng
Brendan cũng ra làm chứng, khẳng định vô tội và gọi những cáo buộc là "hoàn toàn điên rồ". Anh ta thừa nhận ngoại tình với Juliana nhưng phủ nhận tham gia lên kế hoạch hay thực hiện vụ giết vợ, nói rằng sẽ không vì cuộc tình chỉ mới kéo dài 6-8 tuần mà tìm cách loại bỏ người vợ gắn bó 19 năm.
Brendan nói "vô cùng kinh hãi" khi mở cửa phòng ngủ và nhìn thấy Christine khỏa thân trên sàn cùng một người đàn ông lạ mặt cầm dao định cưỡng hiếp cô. Anh ta nói đã bắn Ryan sau khi thấy người này đâm vợ mình.
Tuy nhiên, một nhân chứng của bên công tố đã bác bỏ một phần quan trọng trong lời khai của Brendan về sáng hôm đó. Trong lời khai, Brendan cho biết rẽ vào McDonald's khi đang trên đường đến một cuộc họp công việc với giám sát viên, sau đó Juliana đã gọi cho anh ta về chiếc SUV lạ đậu ở lối vào.
Nhưng giám sát viên của Brendan nói với nhà chức trách rằng không có cuộc họp nào được lên lịch. Tại tòa, giám sát viên này khai rằng khi đó đang ở Baltimore trong một hoạt động bí mật.
Bên công tố khẳng định không cần dựa vào lời khai của Juliana vì "bằng chứng máu" đủ để kết tội Brendan. "Máu không thể nói dối, và máu chứng minh Brendan đã đứng trên người Christine, đâm vào cổ cô ấy cho đến chết", công tố viên nói.
Ngày 2/2, sau 9 giờ nghị án, bồi thẩm đoàn tuyên Brendan phạm tội giết người nghiêm trọng. 11 ngày sau, thẩm phán tuyên phạt Juliana mức án tối đa cho tội ngộ sát là 10 năm tù, cao hơn nhiều so với đề nghị của bên công tố.
Brendan phải đối mặt với án tù chung thân trong phiên tuyên án vào 8/5.
Tehran đáp trả: “Lời đe dọa của Trump chỉ là vô căn cứ”
Trong khi Nhà Trắng liên tục phát đi những tín hiệu cứng rắn, phía Iran đã lập tức phản pháo không khoan nhượng. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tuyên bố những lời đe dọa của Tổng thống Donald Trump về việc “xóa sổ Iran trong một đêm” chỉ là “vô căn cứ” và mang tính tuyên truyền nhằm che đậy những bế tắc của Washington trên chiến trường. Phát ngôn viên Ebrahim Zolfaqari thuộc Bộ chỉ huy trung tâm Khatam al-Anbiya đã dùng những lời lẽ gay gắt, cho rằng đó là “sự ngạo mạn, thô lỗ và hoang tưởng” xuất phát từ việc Mỹ đang đối mặt với thất bại liên tiếp. Ông nhấn mạnh: nếu các cuộc tấn công tiếp tục, Iran sẽ đáp trả “mạnh mẽ hơn rất nhiều và trên quy mô rộng lớn hơn”. Câu nói như một lời cảnh báo lạnh lùng giữa bầu không khí nóng như lửa đốt, đúng với câu “nước sôi lửa bỏng, một lời cũng thành đao kiếm”.
Ebrahim Zolfaqari
Lãnh đạo Iran cứng rắn: “Càng bị đánh, càng không lùi bước”
Sau hàng loạt đòn không kích và ám sát nhắm vào các nhân vật cấp cao, Iran vẫn thể hiện lập trường không hề nao núng. Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei tuyên bố lực lượng vũ trang Iran sẽ không bị lung lay bởi các vụ ám sát, đặc biệt là cái chết của Thiếu tướng Majid Khademi – người đứng đầu tình báo IRGC.
Ông ca ngợi Khademi là người đã “dành cả đời phục vụ âm thầm cho an ninh và quốc phòng”, đồng thời khẳng định hàng ngũ chiến binh Iran là “một khối vững chắc, không gì có thể phá vỡ”. Tuyên bố này được đưa ra trong bối cảnh Israel tuyên bố đã tiêu diệt nhiều chỉ huy cấp cao, trong đó có cả Asghar Bagheri – người đứng đầu đơn vị đặc nhiệm của lực lượng Quds. Tuy nhiên, Tehran không xác nhận thông tin này. Tình thế hiện tại giống như “cây càng bị chặt, rễ càng bám sâu”, càng bị dồn ép thì ý chí kháng cự càng mạnh. Trận chiến tại Isfahan: Iran xác nhận 4 sĩ quan tử trận
Không chỉ dừng lại ở những lời tuyên bố, thực tế chiến trường cũng cho thấy mức độ khốc liệt ngày càng tăng. Iran xác nhận đã mất 4 sĩ quan quân đội trong một cuộc đụng độ trực tiếp với lực lượng Mỹ tại khu vực phía nam Isfahan. Theo thông báo chính thức, các sĩ quan này đã chiến đấu với “máy bay chiến đấu, trực thăng, drone vũ trang và các phương tiện hỗ trợ” của Mỹ. Đáng chú ý, Iran cho biết một tên lửa vác vai đã bắn trúng một máy bay Mỹ trước khi đơn vị này bị tấn công dữ dội dẫn đến thương vong. Danh tính các sĩ quan tử trận bao gồm một chuẩn tướng, một đại tá, một trung tá và một thiếu úy – cho thấy mức độ tổn thất không hề nhỏ. Đây là minh chứng rõ ràng cho việc chiến tranh không còn là những lời đe dọa trên bàn giấy, mà đã thực sự “đổ máu ngoài chiến trường”, đúng như câu “binh đao vô tình, sinh tử một đường”. Chiến tranh tâm lý: Iran kêu gọi người Mỹ “hãy nhìn lại chính phủ mình”
Không chỉ đối đầu bằng vũ lực, Iran còn triển khai một chiến lược truyền thông nhằm tác động trực tiếp đến dư luận Mỹ. Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Iran, Esmaeil Baghaei, đã kêu gọi người dân Mỹ “phải chịu trách nhiệm và đặt câu hỏi với chính phủ của họ” về cuộc chiến mà ông gọi là “phi lý và xâm lược”. Thông điệp này nhằm khoét sâu vào sự chia rẽ trong lòng nước Mỹ, nơi dư luận vốn đã không đồng thuận về chiến tranh. Trong khi đó, chính trị gia Saeed Jalili lại có cách tiếp cận khác: ông cho rằng không cần phải phản ứng gay gắt với Trump, mà hãy để ông “nói nhiều hơn”, bởi chính những phát ngôn đó sẽ “lột trần bản chất của nước Mỹ”. Đây là một kiểu “lấy gậy ông đập lưng ông”, biến lời nói của đối phương thành công cụ phản công. Tối hậu thư và vòng xoáy leo thang: thế giới đứng trước ngã rẽ
Trong khi đó, phía Mỹ vẫn giữ lập trường cứng rắn. Tổng thống Trump tiếp tục nhấn mạnh khả năng tấn công các nhà máy điện, cầu đường và cơ sở hạ tầng quan trọng nếu Iran không đạt được thỏa thuận hoặc không mở lại eo biển Hormuz – tuyến huyết mạch của dầu mỏ toàn cầu. Hạn chót được đưa ra là tối thứ Ba, một mốc thời gian khiến cả thế giới nín thở theo dõi. Nếu vượt qua giới hạn này, nguy cơ một cuộc tấn công quy mô lớn là hoàn toàn có thể xảy ra. Những diễn biến này khiến tình hình giống như “ngàn cân treo sợi tóc”, chỉ cần một quyết định sai lầm là có thể kéo theo hệ lụy khôn lường không chỉ cho khu vực Trung Đông mà còn cho toàn thế giới.
4 sĩ quan IRGC thiệt mạng trong trận giao tranh cứu phi công
Iran xác nhận 4 sĩ quan cấp cao thuộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã thiệt mạng trong cuộc giao tranh liên quan đến chiến dịch giải cứu phi công Mỹ. Những người tử trận bao gồm một chuẩn tướng, hai đại tá và một trung úy. Danh tính được công bố gồm Chuẩn tướng Masoud Zare Khafri, Đại tá Saeed Mousavi, Đại tá Moin Heidari và Trung úy Milad Salarvand.
Iran chuyển sang hệ thống định vị BeiDou của Trung Quốc, chấm dứt phụ thuộc GPS
Iran đã chính thức chuyển sang sử dụng hệ thống định vị vệ tinh BeiDou (BDS) của Trung Quốc, đánh dấu bước đi chấm dứt sự phụ thuộc lâu dài vào hệ thống GPS do Mỹ kiểm soát. Quyết định này được xem là một thay đổi chiến lược lớn trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị ngày càng gia tăng.
Sự kiện này có nguồn gốc từ năm 1993, khi Mỹ cắt tín hiệu GPS đối với tàu Inhe của Trung Quốc đang trên đường đến Iran với cáo buộc vận chuyển vật liệu liên quan đến vũ khí hóa học. Con tàu bị mất phương hướng trên biển suốt 24 ngày do không có tọa độ định vị. Sự việc này đã trở thành bài học quan trọng đối với Bắc Kinh, thúc đẩy Trung Quốc phát triển hệ thống định vị riêng – BeiDou – nhằm tránh phụ thuộc vào công nghệ nước ngoài.
Đến năm 2015, Iran đã ký biên bản ghi nhớ với Trung Quốc để tích hợp hệ thống BeiDou. Đến năm 2021, các hệ thống dẫn đường tên lửa của Iran đã được tích hợp công nghệ này. Quá trình chuyển đổi diễn ra âm thầm trong nhiều năm, từng bước giảm phụ thuộc vào GPS.
Một bước ngoặt quan trọng xảy ra sau khi Israel sử dụng biện pháp gây nhiễu GPS trong cuộc xung đột kéo dài 12 ngày, khiến các phương tiện quân sự của Iran gặp khó khăn. Ngày 23/6/2025, Iran chính thức vô hiệu hóa GPS trên toàn quốc và chuyển hoàn toàn sang hệ thống BeiDou-3.
Hệ thống BeiDou-3 được cho là có khả năng chống nhiễu tốt hơn với tín hiệu quân sự B3A, đạt độ chính xác khoảng 98%. Với hơn 50 vệ tinh, BeiDou cung cấp vùng phủ rộng hơn so với hệ thống GPS hiện có 31 vệ tinh, đặc biệt phù hợp với khu vực địa hình Iran.
Việc chuyển đổi này cũng kéo theo thay đổi trong chiến lược quân sự. Trước đây, Iran phải sử dụng số lượng lớn rocket để đạt hiệu quả tấn công, tiêu tốn nhiều nguồn lực. Với hệ thống định vị chính xác hơn, Iran đã chuyển sang các cuộc tấn công chính xác bằng tên lửa và drone có thể hoạt động ở khoảng cách lên tới 2.000 km.
Sự thay đổi này cho thấy một bước dịch chuyển lớn trong cán cân công nghệ định vị toàn cầu, khi một công cụ từng được sử dụng để gây sức ép giờ đây không còn giữ vai trò độc quyền.
Trước tình trạng kẹt xe kéo dài, giới siêu giàu tại Miami (Mỹ) sẵn sàng chi hàng nghìn USD cho mỗi chuyến bay trực thăng để tiết kiệm thời gian di chuyển.
Mô hình di chuyển này chủ yếu tiếp cận khách hàng thông qua mạng lưới môi giới và các đối tác trong lĩnh vực bất động sản cao cấp. Ảnh: @anandclemens/IG.
Với chi phí lên tới 1.000 USD mỗi phút cho việc di chuyển bằng trực thăng và hạ cánh trên các bãi đáp nổi ngoài mặt nước, lối sống này của giới siêu giàu Mỹ phản ánh rõ quan niệm “time is money” (thời gian là tiền), theo Business Insider.
Nhà môi giới bất động sản Angel Nicolas (Nam Florida, Mỹ) cho biết khách hàng của anh chi hàng chục triệu USD để sở hữu bất động sản và sẵn sàng chi thêm để tiết kiệm từng phút di chuyển. Trong một chuyến xem nhà gần đây, thay vì đi ôtô hay tàu cao tốc Brightline, khách của Nicolas đã chọn bay trực thăng qua Palm Beach, Miami và Florida Keys, hạ cánh xuống một bãi đáp nổi ngoài khơi.
Theo báo cáo năm 2025 của Viện Giao thông Texas A&M, người dân Miami mất trung bình 93 giờ mỗi năm vì kẹt xe trong năm 2024. Với giới siêu giàu, thời gian này là chi phí cơ hội.
Trong bối cảnh đó, công ty ILandMiami đưa ra mô hình bãi đáp trực thăng di động trên mặt nước, gọi là MUV (marine utility vessel). Thay vì phải mất gần 1 tiếng di chuyển từ sân bay tư nhân về các khu biệt thự ven biển như Indian Creek hay Fisher Island, chủ nhân có thể bay thẳng về khu vực gần nhà chỉ trong 5-6 phút.
Chi phí cho dịch vụ này không hề thấp. Mỗi lần hạ cánh có giá khoảng 4.000-4.500 USD, tương đương khoảng 1.000 USD/phút, chưa bao gồm chi phí trực thăng.
Adam Terris, CEO của ILandMiami, cho biết ý tưởng này xuất phát từ chính tốc độ phát triển của thành phố.
“Tôi nhận ra lượng tài sản khổng lồ tập trung tại đây, cùng số lượng lớn bất động sản ven nước và nhu cầu di chuyển ngày càng tăng do giao thông quá tải”, ông nói.
Thành lập từ năm 2016, ILandMiami mất nhiều năm để hoàn thiện sản phẩm, do phải đáp ứng các tiêu chuẩn kỹ thuật nghiêm ngặt để chịu được trực thăng thương mại cỡ lớn, đồng thời đạt chứng nhận từ lực lượng Tuần duyên Mỹ. Dịch vụ chính thức ra mắt vào tháng 1 năm ngoái, đúng thời điểm Miami đón làn sóng tỷ phú mới.
Trong những năm gần đây, hàng loạt tên tuổi lớn như Mark Zuckerberg, Larry Page hay Sergey Brin đã chi hàng chục triệu USD để sở hữu bất động sản ven biển tại Miami. Các bãi đáp nổi của ILandMiami đã xuất hiện ngoài khơi Indian Creek, khu vực mà Zuckerberg và Jeff Bezos sở hữu nhà, cũng như gần các khách sạn hạng sang như Fontainebleau.
Dù không tiết lộ danh tính khách hàng vì thỏa thuận bảo mật, Terris cho biết nhiều người sử dụng dịch vụ là những nhân vật có sức ảnh hưởng lớn. Trước đây, họ thường hạ cánh trực thăng xuống siêu du thuyền cá nhân, nhưng kích thước các du thuyền này lại không phù hợp với hệ thống kênh rạch tại Miami.
Môi giới bất động sản cao cấp Nancy Batchelor nhận định nhu cầu này đến từ 3 yếu tố: riêng tư, an ninh và sự thuận tiện.
“Những khách hàng nổi tiếng hoặc có tài sản lớn muốn đến và đi mà không bị chú ý”, bà nói.
Hiện mỗi tháng ILandMiami phục vụ khoảng 20 chuyến bay, trong đó 95% là khách cá nhân cần bãi đáp cho trực thăng riêng hoặc thuê charter. Toàn bộ quá trình hạ cánh và di chuyển từ bãi đáp lên thuyền vào bờ chỉ mất khoảng 3-4 phút.
Dù quy mô còn nhỏ, công ty đang dần mở rộng nhờ hình thức truyền miệng trong giới siêu giàu.
Batchelor cho biết bà từng đưa bãi đáp của ILandMiami vào video quảng bá cho một căn nhà trị giá 15 triệu USD tại đảo La Gorce. Với những người sở hữu nhiều bất động sản, khả năng di chuyển nhanh chóng giữa các điểm đến là yếu tố hấp dẫn không kém bản thân căn nhà.
Các công ty công nghệ cũng bắt đầu thử nghiệm taxi bay (eVTOL) tại Miami.
Theo Terris, càng nhiều phương tiện bay xuất hiện, nhu cầu về điểm hạ cánh càng tăng, mở ra thêm cơ hội kinh doanh. Trong khi đó, giao thông đường bộ tại Miami khó cải thiện trong thời gian ngắn, một phần do quy hoạch chưa theo kịp tốc độ phát triển và tình trạng lái xe thiếu hiệu quả.
Theo phóng viên TTXVN tại Washington, Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 6/4 đã tổ chức một cuộc họp báo ở Nhà Trắng để “tôn vinh” thành công của chiến dịch giải cứu phi công lái tiêm kích F-15E bị bắn hạ tại Iran, mà theo lời ông là một trong những chiến dịch tìm kiếm trong chiến đấu quy mô nhất, phức tạp nhất và cam go nhất chưa từng được quân đội Mỹ thực hiện trước đây.
Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu trong cuộc họp báo ở Nhà Trắng ngày 6/4/2026. Ảnh: THX/TTXVN
Tháp tùng Tổng thống Trump tại bục phát biểu trong phòng họp báo Nhà Trắng là Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân, Đại tướng Dan Caine, và Giám đốc Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) John Ratcliffe. Đặc phái viên Steve Witkoff cùng con trai của ông Trump là Eric Trump theo dõi sự kiện từ phía bên hông căn phòng.
Tổng thống Trump mô tả chi tiết về nhiệm vụ tìm kiếm và giải cứu đầy kịch tính nhằm giải thoát hai phi công đang bị mắc kẹt tại Iran. Theo ông, quân đội Mỹ đã đổ bộ xuống khu vực mục tiêu đúng ngay tại hiện trường thực tế, giao chiến, giải cứu phi công, tiêu diệt mọi mối đe dọa và rút khỏi lãnh thổ Iran mà không phải chịu bất kỳ tổn thất nào về nhân sự. Phi công điều khiển hệ thống vũ khí trên chiếc F-15 bị bắn rơi đã lẩn tránh sự truy bắt trên mặt đất tại Iran trong gần 48 giờ.
Giám đốc CIA John Ratcliffe cho biết cơ quan này đã triển khai một "chiến dịch nghi binh" nhằm đánh lừa phía Iran tin rằng viên phi công đang ở một địa điểm khác. Phi công này bị bắn rơi vào 3/4 và được giải cứu thành công vào sáng 5/4.
Bộ trưởng Chiến tranh Hegseth cho biết thêm rằng nhiệm vụ giải cứu phi công đầu tiên 2 giờ sau khi máy bay bị bắn hạ là một hành động táo bạo xuyên thẳng vào trung tâm giữa ban ngày.
Theo Tổng thống Trump, hơn 170 máy bay quân sự của Mỹ đã được huy động để giải cứu phi hành đoàn chiếc máy bay chiến đấu bị bắn hạ tại Iran, trong đó 21 máy bay được sử dụng trong nhiệm vụ giải cứu phi công đầu tiên và 155 chiếc khác được huy động cho nhiệm vụ giải cứu thứ hai. Ông nói thêm rằng 2 máy bay vận tải đã bị sa lầy trong cát và buộc phải bị phá hủy bằng thuốc nổ.
Trong cuộc họp báo Tổng thống Trump đã đe dọa “toàn bộ đất nước" Iran sẽ bị “tiêu diệt” chỉ trong một đêm và “đêm đó có thể là ngay ngày mai”, đồng thời cảnh báo Tehran rằng họ phải đạt được một thỏa thuận trước tối 7/4, nếu không sẽ phải đối mặt với hậu quả. Ông Trump ấn định 8 giờ tối 7/4 (theo giờ miền Đông nước Mỹ) là hạn chót để Iran mở cửa trở lại Eo biển Hormuz, nếu không sẽ phải gánh chịu sự tàn phá trên diện rộng đối với cơ sở hạ tầng của mình.
Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth phát biểu tại cuộc họp báo rằng đợt không kích quy mô lớn nhất kể từ ngày đầu tiên của chiến dịch chống lại Iran sẽ diễn ra vào 6/4, đồng thời cảnh báo rằng các cuộc tấn công vào 7/4 thậm chí sẽ còn dữ dội hơn.
Giá dầu thô của Mỹ đã vọt từ mức 112 USD lên khoảng 114 USD mỗi thùng chỉ trong khoảng thời gian kể từ khi ông Trump bắt đầu cuộc họp báo. Giá dầu thô Brent quốc tế cũng tăng theo, mặc dù mức tăng có phần khiêm tốn hơn. Các chỉ số chứng khoán Dow, Nasdaq và S&P 500 cũng đánh mất đà tăng trước đó và quay đầu giảm điểm trong phiên giao dịch ngày 6/4.
Tổng thống Trump tuyên bố không quan ngại trước các cáo buộc cho rằng việc tấn công vào hạ tầng của Iran có thể cấu thành tội ác chiến tranh. Ông cũng nhấn mạnh rằng bản thân chế độ Tehran đã gây ra những hành động tàn bạo đối với chính người dân của mình trong thời gian qua.
Phát biểu tại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Trump khẳng định rằng Hoa Kỳ đang đối diện với một chế độ mà theo nhiều báo cáo quốc tế và tổ chức nhân quyền, đã đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình nội địa. Nhiều nguồn tin cho thấy con số người thiệt mạng trong các cuộc trấn áp có thể lên đến hàng chục ngàn, với một số ước tính vượt quá 30,000 người, trong khi các báo cáo khác ghi nhận hàng ngàn đến hàng chục ngàn nạn nhân tùy theo nguồn kiểm chứng.
Bên cạnh đó, các vụ hành quyết công khai tiếp tục gây chấn động dư luận quốc tế. Gần đây, một vận động viên đấu vật trẻ tuổi từng thi đấu cấp quốc tế đã bị xử tử bằng hình thức treo cổ, cùng với nhiều người khác bị cáo buộc liên quan đến các cuộc biểu tình chống chính quyền. Các tổ chức nhân quyền cho rằng những vụ hành quyết này nhằm mục đích răn đe và dập tắt mọi tiếng nói phản kháng trong xã hội.
Tổng thống Trump lập luận rằng trong bối cảnh đó, việc ngăn chặn Iran phát triển năng lực quân sự nguy hiểm, đặc biệt là chương trình nguyên tử, là cần thiết để bảo vệ an ninh quốc tế. Ông cho rằng việc cho phép một chế độ có lịch sử đàn áp như vậy sở hữu vũ khí nguyên tử mới là mối đe dọa nghiêm trọng nhất.
Tổng thống Trump tái khẳng định thời hạn tối hậu thư đến 8 giờ tối ngày Thứ Ba, yêu cầu Iran phải đạt thỏa thuận. Nếu không, Hoa Kỳ có thể tiến hành các cuộc tấn công quy mô lớn nhằm vào hệ thống điện lực và cầu đường, với khả năng làm tê liệt toàn bộ hạ tầng thiết yếu của quốc gia này trong thời gian ngắn.
Ông cũng cho rằng người dân Iran mong muốn thay đổi và không ủng hộ chính quyền hiện tại, dù họ không thể công khai bày tỏ do nguy cơ bị đàn áp. Theo ông, áp lực quân sự có thể góp phần thúc đẩy một chuyển biến lớn hơn trong nội bộ quốc gia này.
Tuy nhiên, các phát biểu của Tổng thống Trump tiếp tục gây tranh luận trong giới pháp lý quốc tế. Một số học giả nhấn mạnh rằng mọi hành động quân sự phải tuân thủ nguyên tắc cân xứng và hạn chế tối đa thiệt hại đối với dân thường. Ngược lại, một số quan điểm cho rằng các mục tiêu hạ tầng có thể trở thành mục tiêu hợp pháp nếu phục vụ trực tiếp cho hoạt động quân sự.
Trong bối cảnh thời hạn đang đến gần, cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Iran không chỉ là vấn đề quân sự mà còn là cuộc tranh luận sâu sắc về đạo lý, pháp lý và bản chất của quyền lực trong thời chiến.
Thẩm phán liên bang bác bỏ yêu cầu của thẩm phán Hannah Dugan thuộc bang Wisconsin về việc hủy bỏ phán quyết có tội của bồi thẩm đoàn đối với cáo buộc giúp người nhập cư bất hợp pháp trốn tránh ICE.
thẩm phán Hannah Dugan
Hôm thứ Hai, một thẩm phán liên bang đã bác bỏ yêu cầu của thẩm phán Hannah Dugan thuộc bang Wisconsin về việc hủy bỏ phán quyết có tội của bồi thẩm đoàn đối với các cáo buộc giúp đỡ người nhập cư bất hợp pháp trốn tránh các nhân viên ICE.
Thẩm phán Tòa án Quận Hoa Kỳ Lynn Adelman, người được Clinton bổ nhiệm, đã bác bỏ các kiến nghị của Hannah Dugan.
Vào tháng 12, thẩm phán Hannah Dugan của Milwaukee đã bị kết tội cản trở công lý vì giúp một người nhập cư bất hợp pháp trốn tránh các nhân viên ICE.
Dugan được tuyên bố trắng án đối với tội danh thứ nhất – tội nhẹ, nhưng bị kết tội đối với tội danh thứ hai – tội cản trở công lý nghiêm trọng.
Cô ấy đang đối mặt với án tù 5 năm.
Tháng Tư năm ngoái, một bồi thẩm đoàn liên bang đã truy tố Hannah Dugan vì tội giúp một người nhập cư bất hợp pháp trốn tránh các nhân viên ICE.
Theo FBI, bà Dugan đã nổi giận khi phát hiện ra các nhân viên ICE đang chờ sẵn bên ngoài phòng xử án của bà tuần trước để bắt giữ Eduardo Flores-Ruiz, một người nhập cư bất hợp pháp có liên quan đến một vụ bạo lực gia đình mà bà đang thụ lý. Bà ta được cho là đã chỉ đạo Flores-Ruiz rời khỏi tòa án qua cửa riêng dành cho bồi thẩm đoàn để tránh bị bắt.
Giám đốc FBI Kash Patel cho biết Thẩm phán Dugan “cố tình hướng dẫn sai các đặc vụ liên bang khỏi đối tượng cần bắt giữ tại tòa án của bà ấy”.
Bản cáo trạng hình sự gây chấn động đã nêu chi tiết các hành động của Thẩm phán Dugan nhằm đe dọa các đặc vụ liên bang và cách bà ta giúp người nhập cư bất hợp pháp trốn tránh bị bắt giữ.
Thẩm phán Dugan biết được sự hiện diện của ICE và đã tức giận đối đầu với đội bắt giữ gồm các đặc vụ ICE.
Video cho thấy Hannah Dugan trong bộ lễ phục đi qua các hành lang tòa án và đối đầu với các nhân viên ICE mặc thường phục.
Sau đó, người nhập cư bất hợp pháp Flores-Ruiz và luật sư của anh ta được nhìn thấy đang lén lút rời khỏi "cửa dành cho bồi thẩm đoàn" để anh ta có thể trốn tránh bị bắt.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.